Thơ Phan Nam

Quang Trung Đại Đế
(Bài xướng của Triều Phong Đặng Đức Bích)

Đệ nhất anh hùng giữa thế gian
Dẹp tan xâm lược cứu giang san
Đống Đa giặc Mãn thây chồng chất
Xoài Mút quân Xiêm xác ngổn ngang.
Kim cổ vĩ nhân so xứng bậc.
Đông Tây danh tướng sánh cùng hàng.
Quang Trung thế hệ tài năng trẻ,
Tô điểm nhà Nam rạng vẻ vang.

Quang Trung Hoàng Đế
(Bài họa của Võ Ngọc Lam)

Chí lớn xưng vương diệt giặc gian
Quang Trung Đại Đế nặng giang san
Đuổi Xiêm, bình định danh lừng lẫy
Dẹp Mãn tung hoành chí dọc ngang
Nội trị đức tài người nể trọng
Ngoại giao trí dũng địch tan hàng
Cờ đào áo vải vì non nước
Sử sách mãi ghi rạng tiếng vang.

Quang Trung Đại Đế
(Bài họa của Trác Như)

Anh hùng thao lược giữa nhân gian
Tài trí kinh luân lực bạt san
Đập nát mưu đồ thừa nước đục
Phá tan cuồng ngạo thói nghênh ngang
Cầu oan dầu đổ còn kinh hoảng
Dây nghiệp thà treo chẳng dám hàng.
Gò Đống mồ chôn ghi vết sử
Thăng Long trống trận mãi rền vang

Muộn Màng

Em nói làm chi tiếng muộn màng
Để mờ phai nhạt phận hồng nhan!
Quên đi giông tố trong tiềm thức
Bèo dạt hoa trôi sóng vỡ tan!

Anh biết tình ta thu chớm nở
Hồn thu quyện lá rụng bên bờ
Gió thu xào xạc lòng cô quạnh
Em để tình ta dậy tiếng thơ

Em trách làm chi đến muộn màng
Mà em mòn mỏi kiếp hồng nhan!
Anh nương cánh gió chân trời đến
Ôm ấp tình ta qua lỡ làng!

Thôi nhé em ơi! Tình diễm tuyệt!
Mong đừng hờ những ngày phai nhạt 
Để rồi ray rức nỗi bơ vơ!
Em giữ cho nhau tình bất diệt!

Tiếng Lòng

Thời gian quằng nặng tâm tư
Qua đêm thao thức canh dư nhớ người
Đường xưa in dấu cõi đời
Đắng cay em chịu nặng lời yêu thương
Em về trong gió muôn phương
Làm mây sớm tối cơn giông suốt ngày
Đá vàng còn gợi tình say
Men xưa mộng thắm hờn cay vội về
Mừng em tới đỉnh sơn khê
Vàng thu muộn lá còn che gió chiều
Tâm hồn vọng động bao nhiêu?
Ma căn hương lửa đốt tan xác trần!!!

Tình Anh

Tình anh như những bướm hoa
Bay qua lại mấy cánh chừa sớm mai
Thôi rồi qua cuộc gió mưa
Phong sương mấy độ tiếc chưa hữu tình!

Cho ta một chút xuân tình 
Chờ chi hoa đã nhẹ mình bay xa
Hương còn lưu lại bên ta
Vẳng xưa em để nhạt nhòa tình say!

Sóng xô mấy bãi cát bày 
Lửa hương qua dễ nặng đầy tái sinh
Thôi đi nhẹ bước đăng trình
Tinh anh lính chiến công binh đắp đường

Nước nhà theo vận tan thương
Bỏ quê di tản nửa đường lạc đâu?
Nhớ em qua mấy nhịp cầu
Bao giờ trở lại ra bàu hái sen

Phố Xưa

Giờ đây lại nhớ phố xưa
Nơi trường đại học chiều mưa thuở nào
Sài gòn nắng hạ mưa rào
Anh về Gia Định em trao áo màu

Mây chiều bàng bạc trôi đâu
Thủ Thiêm bến tiễn giòng sâu gợi hồn!
Giờ đây phố lạnh hoàng hôn
Tiêu điều ngói đổ chim hờn tản bay

Gió ơi cây lá lung lay
Cho ta nhắn chút đắng cay cuộc đời
Phố xưa đâu nữa em ơi
Đôi ta đi dạo dưới trời trăng sao!

Sàigòn ánh sáng năm nào
Tình ta quyện chặt biết bao thâm tình!

Ngã Rẽ Đường Tình

Chiều nay sương khói khắp khung trời
Thương nhớ ai ngồi thương nhớ ai?
Bên đám lau gầy soi bóng nước
Tràng giang sóng vỗ tảng bèo trôi!

Núi mờ xanh xám quá xa xôi
Quê đó em ơi dưới nắng trời
Ánh sáng chan hòa chung lối mộng
Cõi lòng năm tháng bớt đơn côi!

Bãi vàng thấp thoáng người trinh nữ
Thâu trọn tơ vàng hong nắng mai
Ngã rẽ về đâu cô vội vã?
Thương ai vô vọng! Ở ngày mai

Vẫn nhớ ngày nào buổi nắng mai
Lá vàng rơi rụng gió thu bay!
Khách nhìn chẳng thấy em phơi lụa
Bãi nắng hôm nay lại vắng người!

Khối tình riêng đợi mấy mùa thu
Dằn vặt lòng ta thêm tuyệt mù
Thấy gió chiều buông hồi tưởng lại
Hương thơm cô tịch cõi âm u!

Thế rồi đợi mãi lòng nhớ mãi
Ngã rẽ đường xưa quạnh quẽ rồi
Một sớm mai về trong gió mới
Một chiếc xe tang lặng lẽ rời!!!

Người em xưa đã biệt tăm rồi!

Ươm Tình

Ngồi đây tưởng nhớ ngày xưa
Cỏ thơm rêu nhạt hàng dừa bên sông
Có cô trinh nữ kén chồng
Xuân xanh cô để má hồng ướm duyên
Bao chàng trai trẻ bên hiên…
Tấm lòng rung động ước nguyền cưới em
Áo màu sắc thắm khoe thầm
Tóc mây buông thả như dòng nước trôi
Mây mưa bẽn lẽn thua rồi
Da mình tuyết đẹp cô ơi trữ tình
Lưng ong cổ trắng xinh xinh
Thương ai cô để trong mình hay chưa?
Mai này đi sớm về trưa
Giang sơn còn đó đón đưa hữu tình!

Ánh Nguyệt Mờ

Trời cao sương lạnh ánh trăng hao
Tỏa sáng vườn hoa hương ngạt ngào
Mây xám trời thu ly chếnh choáng…
Hồn ta nuốt trọn ánh trăng sao!

Từ độ yêu em say nguyệt mờ
Vào đời lỡ dở những lời thơ
Tre xanh vườn cũ mong trăng tỏ
Giao vọng tình ta thỏa ước mơ

Trách Ai

Trách nhau có được gì đâu
Trăm cay ngàn đắng có đầu không đuôi!
Thương thì trăm miếng trầu vôi
Ngọt chi lời đãi chuyện đời sang ngang
Ta về vạch áo tìm lan
Lời thơ thấm lịm chứa chan tình nồng!
Trách chi những buổi tương phùng
Đường đời rong ruổi có chung lời vàng
Hương hoa trả lại cho nàng
Vàng phai lá chắn mơ màng tuổi Xuân

Ta Nhớ

Trăng tròn khuyết với thời gian
Mây bay theo gió trên ngàn chiều xuân
Hồn ta bên lũy tre xanh
Theo đàn chim én lượn quanh cánh đồng

Bay theo cây lúa đòng đòng
Hương xưa màu đất nước bùn quê ta
Hoa thơm ngậm ánh trăng già
Cho đời ta nhớ những tà áo bay!

Hoa Muôn

Hoa nào cũng nở một lần,
Tàn đi cho kiếp má hồng say duyên
Người buồn hỏi chuyện làm quen
Đưa ta qua bãi trăng thanh thuở nào?

Nhớ làm sao tuổi học trò
Hoa Muôn có nở bên bờ cát xưa
Giờ đây vạn dặm cách xa
Bao giờ về lại quê nhà ngắm hoa?

Ngoài đồng cây nhỏ hoa Muôn
Ngày em còn bé chung trồng cành xinh
Đến khi lạc bước đăng trình
Hoa kia xa cách chuyện tình thăng hoa!

Leave a Comment

Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial
Skip to toolbar