Phan Nam

Phan Nam's Profile

Name Phan Nam

0 Comments

  1. Phan Nam

    Qua những bài hùng khí đã đăng trên trang thơ để cùng chia xẻ nhau tình dân tộc và quê hương mà tác giả đã muốn đem tâm tình đó dâng tặng đời! Thi nhân xa gần chắc cũng có duyên cùng cảm thông nhau duy trì trang thơ này mãi tồn tại trong tư duy của một thời để nhớ, hướng về quê hương và mãi bảo vệ quê hương !
    Sau đây xin được giới thiệu một bài thơ rất súc tích, hướng về một quê hương qua thời ly loạn.

    THA LA XÓM ĐẠO – Tác giả Vũ Anh Khanh.
    Đây Tha La xóm đạo,
    Có trái ngọt , cây lành,
    Tôi về thăm một dạo,
    Giữa mùa nắng vàng hanh.
    Ngậm ngùi Tha la bảo :
    -Đây rừng xanh, rừng xanh,
    Bụi đùn quanh ngõ vắng,
    Khói đùn quanh nóc tranh,
    Gió đùn qunh mây trắng,
    Và lửa loạn xây thành.
    Viễn khách ơi hãy dừng chân cho hỏi.
    Nắng hạ vàng ngàn hoa gạo rưng rưng.
    Đây Tha La, một xóm đạo ven rừng,
    Có trái ngọt cây lành in bóng lá,
    Con đường đỏ bụi phủ mờ gót lạ,
    Ngày êm êm lòng viễn khách bơ vơ!
    Về chi đây ! Khách hỡi ! Có ai chờ?
    Ai đưa đón?
    -Xin thưa tôi lạc bước!
    Không là duyên, không là bèo kiếp trước,
    Không có ai chờ đưa đón tôi đâu!
    Rồi quạnh hiu khách lặng lẽ cúi đầu!
    Tìm hoa rụng lạc loài trên vệ cỏ.
    Nghìn cánh hoa bay ngẫn ngơ trong gió.
    Gạo rưng rưng , nghìn hoa máu rưng rưng.
    Nhìn hoa rơi lòng khách bỗng bâng khuâng:
    Tha La hỏi:
    -Khách buồn nơi đây vắng?
    -Không tôi buồn vì mây trời đây trắng!
    -Và khách buồn vì tiếng gió đang hờn?
    Khách nhẹ cười, nghe gió nổi từng cơn.
    Gió vi vút, gió rợn rùng , gió rít.
    Bỗng đâu đây vẳng véo von tiếng địch.
    -Thôi hết rồi còn chi nữa Tha La!
    Bao người đi thề chẳng trở lại nhà,
    Nay đã chết giữa chiến trường ly loạn!
    Tiếng địch càng cao, não nùng ai oán.
    Buồn trưa trưa, lây lất buồn trưa trưa,
    Buồn xưa xưa ngây ngất buồn xưa xưa.
    Lòng viễn khách bỗng dưng tê tái lạnh
    Khách rùng mình ngẩn ngơ người hiu quạnh.
    -Thôi hết rồi! Còn chi nữa Tha La?
    Đây mênh mông xóm đạo với rừng già.
    Nắng lổ đổ rung trên đầu viễn khách.
    Khách bước nhẹ theo con đường đỏ quạch.
    Gặp cụ già đang ngắm gió bâng khuâng,
    Đang đón mây xa…Khách bỗng ngại ngần :
    -Kính thưa cụ, vì sao Tha La vắng?
    Cụ ngạo nghễ cười rung rung râu trắng,
    Nhẹ bảo chàng: “ em chẳng hiểu gì ư?
    Bao năm qua khói loạn phủ mịt mù!
    Người nước Việt ra đi vì nước Việt.
    Tha La vắng vì Tha La đã biết
    Thương giống nòi, đau đât nước lầm than”.
    Trời xa xanh, mây trắng nghẹn ngàn hàng.
    Ngày hiu quạnh, ơ…ờ Hơ tiếng hát.
    Buồn như gió lượn, lạnh dài đôi khúc nhạc.
    Tiếng hát rằng :
    Tha La hận quốc thù.
    Tha La buồn tiếng kiếm.
    Não nùng chưa! Tha La nguyện hy sinh.
    Ơ…ơ ..Hơ…Có một đám chiên lành.
    Quỳ cạnh chúa một chiều xưa lửa dậy.
    Quỳ cạnh Chúa đám chiên lành run rẩy:
    -Lạy đức Thánh Cha!
    Lạy đức Thánh Mẹ!
    Lạy đức Thánh Thần!
    Chúng con xin về cõi tục để làm dân…
    Rồi… cởi trả áo tu,
    Rồi…xếp kinh cầu nguyện
    Rồi…nhẹ bước về trần…
    Viễn khách ơi! Viễn khách ơi!
    Tha La thương người viễn khách quá đi thôi!
    Khách ngoảnh mặt nghẹn ngào trông nắng đổ.
    Nghe gió thổi như trùng dương song vỗ
    Lá vàng cao vàng rụng lá vàng bay.
    Giờ khách đi . Tha La nhắn câu này:
    -Khi hết giặc, khách hãy về thăm nhé!
    Hãy về thăm xóm đạo,
    Có trái ngọt cây lành
    Tha La dâng ngàn hoa gạo
    Và suối mát rừng xanh.
    Xem đám chiên hiền thương áo trắng.
    Nghe trời đổi gió nhớ quanh quanh…
    Vũ Anh Khanh.

  2. trancomp

    Kính Anh

    Hôm nay,Anh tổ Chức lễ Giỗ Đức Quang Trung Hoàng Đế thật thành Công.Có Các Ca sĩ Ca rất hay và sinh động;Lại có đủ thân hào Nhân Sĩ;ban Tế Tụng thật Uy nghiêm do Cá sĩ quan Thủ Đức

    Tế lễ;Các Cháu có màn vũ thật tuyệt vời và kinh Nghiệm Chuyên nghiệp,không kể đến công của nội tướng bên anh là Chị nhà luôn sát cánh bên anh giúp đỡ.Về màn đóng Vua Quang Trung

    cũng rất thành công,ngoài phần võ thuật đặc sắc,chuyên nghiệp cao cấp,anh còn luôn thể hiện thành công phong thái uy nghi của ngài,không hổ danh con dân yêu dấu của đất Việt,đúng

    là đáng khen tặng.

    Các ngâm vịnh thơ văn của Sĩ Phượng Cũng đặc sắc lắm;và mời được anh Đại diện ở Montreal thật trang trọng ;tổ chức việc lớn thật khó khăn như vậy tài ba lắm .

    Tăng Hoa

  3. Phan Nam

    TIẾNG CHÀY KHUYA!

    Trong thôn xóm đó âm thanh thình thịch,
    Nhà nông phu giã gạo tản cư về.
    Xuân Tiết đầu ai đã héo hắt tê !
    Tiếng ru hời võng đưa kêu kẽo kẹt.

    *
    Ngày thê lương giặc đến càng sau trước
    Người bỏ chạy sao không kịp nhanh bước
    Đã lạnh lùng rùng rợn súng nổ vang!
    Trong khoé mắt dân gian tràn lệ ướt!

    *
    Những chặng đường đầy ắp cảnh thương tang
    Thôn xóm ấy muôn ngàn tia nắng chói
    Rọi đường về đau nhói cỗ nhung yên
    Thôi quá muộn đôi khi ta lỡ nói…!

    *
    Kéo lê về hờn tủi của thời qua
    Những trẻ thơ quặc què lâm bệnh tật!
    Bóng tối kia trùm lên bao cảnh vật
    Tiếng chày khuya vọng lại mãi tâm ta!

    Phan Nam ( Nhớ lại 1953 ).

  4. Phan Nam

    Ý THU – Thơ Phan Siêu

    Sơn Triều qui hiệp lưu phân
    Lữ khách viễn du biệt cố nhân
    Tuy Phước thiên niên phong vũ thuận
    Phú Phong địa tích ký phương lân
    Anh hùng bỉ vận cổ kim lịch
    Nữ thục truyền danh hoà kỷ quân
    Mỹ tửu chung bôi đồng tâm lực
    Bá niên dư hậu thụ công ân !

    1. Phan Nam

      Đính Chính: Bài Ý Thu.

      Sơn Triều qui hiệp trùng lưu phân

  5. Phan Nam

    Chữ NIỆM & NIỆP:

    Niệm còn đất lú rễ thôi
    Niệp còn chữ đó ai thời không quên!
    Niệm còn đất cắm cọc sanh
    Nghìn năm đứng vững ai tranh làm gi!

  6. Phan Nam

    TÔ MÌ !

    Mì này ai nỡ bỏ đi
    Thuận buồm xuôi gió một khi tung hoành
    Giang san mấy nẻo còn xinh
    Lụa là tơ kết chuyện tình năm xưa!

    PN

  7. Phan Nam

    QUÊN
    Quên đi những thứ không cần quên
    Nhớ chi những chuyện không cần nhớ
    Quên bẵng thời gian ở học đường
    Bài vở học thi ôn tới tấp
    Thế mà sao cứ lại quên thường
    Mấy lúc tản cư thời chinh chiến
    Em về dựng lại mối tình quê
    Vạt tóc bồng trong cơn gió lộng
    Áo trắng trường xưa tôi nhớ tê
    Nắng tạt chiều quê anh thấy mát
    Bỡi vì em cứ nón che nghiêng!
    Có thế mà sao tôi chẳng quê !!!

  8. Phan Nam

    Cuộc đời người có rất nhiều kỷ niệm, qua đi năm tháng mà mãi nhớ mãi thương! Cũng như quê ta có nhiều cái mến yêu khó quên. Nhạc sĩ Trịnh Hưng đã sáng tác một nhạc phẩm để đời- Rất sống động, mộc mạc sinh hoạt của miền quê nước Việt ở thế kỷ trước..

    TÔI YÊU QUÊ TÔI
    Tôi yêu quê tôi yêu lũy tre dài đẹp xinh
    Yêu con sông xanh dâng cát hoe vàng bên đình
    Yêu trăng buông lơi trên má cô nàng dệt tơ
    Và yêu cánh đồng vời xa, ngàn tay đang dựng mùa hoa.
    Tôi yêu đơn sơ qua mái tranh nghèo mẹ quê
    Yêu duyên nên thơ trong tiếng khoan hò ước thề
    Yêu con đê xưa đưa lối qua chợ làng quê
    Và yêu mấy nhịp cầu tre là đây em chờ anh về.
    Kìa cùng đùa chơi trẻ thơ ca hát say đời
    Dù nghèo mà vui hởi ai không hé môi cười
    Mưa nắng ơn trời luống cày thắm đẹp lúa ngời
    Xóm làng đón mùa chiêm mới
    Ấm no ấp ủ lòng tôi
    Tôi yêu quê tôi yêu mãi bây giờ còn yêu
    Yêu chim bay qua mang đến tin mừng thái hoà
    Yêu anh yêu em yêu nước yêu trời gần xa
    Và yêu mối tình nở hoa…ngàn năm … không hề phai nhoà.

    (Nhạc Sĩ Trịnh Hưng)

  9. Phan Nam

    THIÊN DI

    Tâm hoà nguyên ý như
    Sắc diện đắc sinh thư
    Hào nhân tư cố lý
    Hà tấc hựu trần dư

    Phan Nam

    TRĂNG

    Trăng đêm biển lạnh mơ màng
    Tưởng mình còn mộng lỡ đàng tương tư
    Em đi thuyền dạt bến bờ
    Ta trông khói lạnh sương mờ non cao!

    Sở Lưu Hương

  10. Phan Nam

    GIÓ CÁT

    Tay trong tay níu chặc đi rồi
    Thế thái nhân tình bỏ mặc thôi
    Thân nhuốm bụi trần còn vướn mãi
    Để buồn cho những kẻ đơn côi!

    *
    Những tình biển ái mông lung
    Kéo hồn lữ khách u nùng nhớ thương
    Qua cơn sóng gió chập chừng
    Hư vô vạn nẻo còn vương vấn lòng!

    *
    Tỉnh đi trong giấc mặn nồng
    Quen rồi ngoảnh mặt bỏ vòng lợi danh
    Thôi rong gió cát rung cành
    Trăm năm hệ đổ qua từng quanh hiu!
    Phan Nam

  11. Phan Nam

    GIÓ CÁT

    Tay trong tay níu chặc đi thôi
    Thế thái nhân tình bỏ mặc thôi
    Thân nhuốm bụi trần còn vướn mãi
    Để buồn cho những kẻ đơn côi!

    *
    Những tình biển ái mông lung
    Kéo hồn lữ khách u nùng nhớ thương
    Qua cơn sóng gió chập chừng
    Hư vô vạn nẻo còn vương vấn lòng!

    *
    Tỉnh đi trong giấc mặn nồng
    Quen rồi ngoảnh mặt bỏ vòng lợi danh
    Thôi rong gió cát rung cành
    Trăm năm hệ đổ qua từng quanh hiu!
    Phan Nam

  12. Phan Nam

    TỰ THÁN

    Ngẫm đời thế sự bon chen đa
    Tinh chuyện Âu Cơ mẫu hệ ca
    Sương sớm sơn đầu mẹ nhuốm tóc
    Gió trưa hải giác cha vờn mây
    Mưa chiều nước lũ cùng nhau lội
    Nắng mới trời Xuân ai nhớ ra?
    Thôi nhé đừng va lòng tớ nữa
    Bâng khuâng trần cảnh tạm phôi pha!
    Phan Nam
    Vancouver March.2015

Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial
Skip to toolbar